Anh còn muốn tôi tha thứ?

0
42

Tôi không ngờ là người bạn gái thân thiết bao năm của tôi lại lừa dối tôi, người yêu tôi lại đi phản bội tôi để lên giường với nhau, bị phát hiện và muốn tôi tha thứ.

Từ hôm bị tôi bắt quả tang người bạn thân và người yêu của tôi lên giường, tôi đã mất hết niềm tin vào tình yêu. Nhưng cả hai xin lỗi muốn tôi tha thứ, những ngày qua tôi suy nghĩ rất nhiều về chuyện có nên tha thứ cho anh hay không vì còn rất yêu anh. Tôi hẹn gặp cô ta, hỏi rõ mọi chuyện và cô ấy thú nhận hai người đã lừa dối tôi đã mấy tháng qua. Cô bạn thân tôi nói rằng cô ấy cũng rất yêu anh ấy và xin tôi buông tay cho anh ấy. Chắc mọi người sẽ cảm thấy thật nực cười. Tôi cũng cười khẩy và  đáp lại cô ta chỉ là một câu nói “Tôi cho không anh ta đấy, cái loại giẻ rách như hai người tôi chẳng cần níu giữ”.

Kể từ hôm ấy tôi đã không liên lạc với anh ta. Và hôm nay anh ta là người chủ động hẹn gặp tôi. Anh vẫn xin lỗi và cầu xin tôi tha thứ, anh nói đó chỉ tại anh ngu ngốc nên mới làm chuyện có lỗi với tôi, người anh yêu mãi mãi chỉ có tôi chứ không phải cô bạn. Nhưng chính anh đang tự vả vào mặt mình phải không. Lúc đó tôi chỉ cảm thấy con người anh sao lại đáng khinh đến thế. Tôi thấy cô ta đáng thương quá yêu phải một thằng không ra gì, còn tôi thì nhận ra được bộ mặt thật. Cô ấy nói anh yêu cô ấy ư? Tất nhiên là không phải như vậy rồi, nếu yêu thì tại sao anh có thể nói với tôi những lời như vậy cơ chứ. Vậy anh coi cô ấy là cái gì, là một cô “em gái” để thoả mãn lúc anh cần sao?

Nhưng nghì gì thì nghĩ, tôi cũng đã có quyết định cho riêng mình. Cũng may tôi đã quyết định đúng đắn khi chia tay anh, một tên Sở Khanh chính hiệu. Đến giờ tôi tự nghĩ rằng trong suốt thời gian yêu tôi, không biết lúc còn yêu tôi anh đã bao nhiêu lần lừa dối, chắc chắn là tôi không thể biết vì quá tin tưởng vào anh. Tôi đau lắm chứ, nỗi đau bị cả hai người thân thiết nhất phản bội, hai người tôi tin tưởng nhất đã lén lút lên giường sau lưng tôi. Tôi bị đâm từ sau lưng mà không hề hay biết gì cả. Tôi sẽ xem chúng nó sau này thế nào, khinh bỉ hai con người ấy, không đáng để tôi bận tâm. Cô ấy phá hoại hạnh phúc của tôi thì cũng có ngày người khác làm chuyện này với cô ấy. Còn tôi, tôi chẳng có nhiệm vụ gì ngoài việc phải sống thật tốt và thật hạnh phúc với người yêu tôi thật lòng. Nhưng nỗi đau này mãi mãi tôi chẳng bao giờ quên. Tôi sẽ coi như đây là cú ngã đau của đời mình, một cơn ác mộng tình dậy sẽ hết.