Hạ Vũ – Anh chính là thanh xuân của Em (Phần 1)

0
66

Hạ Vũ – Thanh xuân của tôi là gì? 

Thanh xuân của tôi là chuỗi ngày chịu đựng những tổn thương sâu sắc, những mệt mỏi, những đau khổ, khi tình yêu không như ý nguyện, rơi bao nhiêu nước mắt và không chấp nhận được chính bản thân mình.

Hạ Vũ - Anh chính là thanh xuân của em

Từ nhỏ đã chịu những tổn thương từ chính nơi mình sinh ra, chính những người thân của mình, với những lời vô tình miệt thị, xúc phạm mà họ không biết. Để rồi sau đó trở thành những nỗi ám ảnh mãi về sau mà bản thân dù bap lần muốn cũng không thể dứt ra được.

Khi đến tuổi yêu như người ta, thay vì như mọi người có thể nói lên tình yêu ấy, nói cho người mình yêu nghe. Còn tôi chỉ có thể lặng im, che dấu tất cả trong lòng. Rồi cuối cùng cũng phải từ bỏ khi nhận ra mình và người ấy mãi mãi không cùng một thế giới để yêu. Khi tìm được một người mình có thể yêu, có thể nói ra tình cảm của bản thân rồi, lại nhận ra cuộc đời này chẳng ai yêu ai là vô điều kiện. Để có thể có được tình cảm của ai đó, bản thân phải cần có rất nhiều thứ. Chẳng thể tay trắng mà yêu ai và ai cũng muốn chọn những đóa hoa xinh đẹp nhất. (Hạ Vũ)

Có người yêu rồi mới biết tình yêu chẳng dễ dàng, hạnh phúc khó gìn giữ. Không bình yên nào là không xót xa. Nỗi đau gặp đúng người nhưng sai thời điểm ai cũng đều từng trải. Chỉ là ngày đó bản thân còn quá khờ dại ngây thơ, nhiều bỡ ngỡ, hoảng hốt, hoang mang, cuối cùng lại chính mình đánh mất đi người thương mình. Nhìn lại vẫn chỉ có thể gọi là thanh xuân.

Sau đó cuống cuồng chạy trốn cái gọi là tình yêu, là lâu bền mãi mãi,sau khi chịu bao nhiêu tổn thương, mệt mỏi và nước mắt. Cho rằng ừ thì một mình mình tự do như gió có khi lại tốt. Cho rằng đừng đặt quá nhiều hi vọng ở ai, đừng quá tin tưởng ai, cuối cùng rồi cũng đều nhận thất vọng, kết cục cuối cùng luôn là như thế. Thanh xuân ấy, có những ngày sợ hãi tất cả như vậy. Đã biết tính toán thiệt hơn, đã không còn đủ gan dạ can đảm, chỉ còn lại sự bất cần.

Thế mà bản tính vẫn không dễ thay đổi. Đã là đất thì mãi là đất, chẳng thế biến thành gió. Đã là kiểu người yêu sự bình an ổn định, thì bay đi mãi cũng có lúc cảm thấy mỏi mệt muốn dừng chân, tìm một điểm tựa. Và rồi lại muốn yêu, muốn có đôi tri kỉ như người ta, muốn cùng cố gắng nỗ lực vun đắp tương lai, hạnh phúc. Dù biết rằng sẽ có thể có kết thúc, có khổ đau, nhưng con tim đã phần nào can trường hơn ngày xưa rồi. Cũng trong những ngày thanh xuân ấy, cô đơn là một thứ gì đó luôn bám theo dai dẳng. Có những đêm cô đơn đến nhói lòng, thật sự rất cầm một người hiểu mình bên cạnh, nhưng vẫn không thể tìm được một ai cả. Từng có lúc cố gắng chạy trốn, xóa tan sự cô đơn, trống vắng đó bằng việc gặp gỡ thật nhiều người, đến nhiều nơi đông đúc, ồn ào. Cũng từng có lúc cam chịu chấp nhận cảnh một mình, sống chung với nó vả an phận với nó. Không dám đòi hỏi gì, cũng không nhất thiết phải có ai cả. Những ngày như thế, cô đơn là sự lựa chọn.

Vậy đó, thanh xuân của tôi là những ngày nhiều nỗi đau và sự cô đơn như thế đấy. Nhiều khi cứ ngỡ thanh xuân qua từ bao giờ. Dù vậy, tôi vẫn không ngừng nỗ lực vươn lên tìm kiếm những điều tốt đẹp cho mình, tìm kiếm sự bù đắp, xoa dịu sau tất cả những gì mình đã chịu đựng và cố gắng. Nhiều lúc mệt mỏi đến rã rời, nhiều lúc muốn buông xuôi mặc kệ tất cả, nhưng rồi cuộc đời không cho phép và ta vẫn phải bước đi.

Đến cuối cùng cũng phải chấp nhận tất cả, chấp nhận những gì mà nỗi đau và sự cô đơn ấy mang lại. Nhưng không còn gồng mình chống chọi và sợ hãi như trước nữa. Sau tất cả những nỗ lực và cố gắng thì đành chấp nhận hết. Còn nữa…

Hạ Vũ